aoc benhtieudem.com.vn itsme f-idol.vn https://seotime.edu.vn/duoc-lieu-duoc-co-truyen.f38/ caodangvtc.edu.vn

2017年06月

Thứ 6, trời Hà Nội như đến ngày đến tháng, nóng hơn đổ lửa. Đi ngoài trời với cái cảm giác nóng vờn xung quanh thì thật không mê được. Ấy vậy mà nhiều người vẫn đang lăn lộn ngoài trời. Tôi cũng thế. Tôi đến công ty đối tác để tiếp tục công việc của mình.

Hẳn anh chị em, nếu đọc các bài viết của tôi, cũng biết rằng hiện tại tôi đang tham gia một vài dự án tư vấn về xây dựng HTQNS. Đối tác mà tôi vừa đến là một trong các dự án đó và họ có phòng đào tạo với đội ngũ nhân viên dạy tiếng. Tôi ngồi với trưởng phòng, bạn HR và anh giám đốc. Chúng tôi triển khai, làm mọi thứ tuần tự cho đến phần xây dựng các tiêu chí đánh giá và tiến tới một số thay đổi.

Cụ thể hơn, các nhân viên dạy tiếng được công ty biên chế như là một nhân viên làm giờ hành chính. Ngày họ làm đủ, đến giờ họ về. Sáng 8h đến công ty rồi vào phòng để đào tạo học viên. Sáng một ca, chiều một ca. Có lớp thì vào không thì về văn phòng ngồi và làm các việc khác. Có việc thì làm không thì thôi. Cuối tháng đến ngày là lĩnh lương. Với tình huống này, chúng ta cần làm cái gì đó cho công bằng hơn giữa các nhân viên. Rõ ràng khi giảng dạy, lớp đông học viên, giảng viên sẽ phải mệt hơn. Rồi thì ngoài chuyện đông học viên còn là chuyện chăm sóc học viên sao cho họ học tốt. Đây là việc ngoài giảng dạy. Người làm ít người làm nhiều phụ thuộc cái tâm và cách giám sát của Quản lý. Liệu có cách nào để họ chủ động hơn và ít nhiều phải khác nhau? Chúng tôi đưa ra tiêu chí. Một trong những tiêu chí đó chính là số giờ đứng lớp. Tiện câu chuyện, tôi hỏi các thành viên trong team về việc dạy ban tối. Anh giám đốc chia sẻ: “Hiện nay tuyển giáo viên tiếng rất khó. Mọi người chịu làm việc ở đây là do không phải làm ban tối. Thứ bảy, chủ nhật được nghỉ nên có thời gian để hồi phục sức lực”.

Câu nói của anh, làm tôi nhớ đến nhiều người, nhiều tình huống. Những con người và tình huồng đều có chung một câu hỏi: Liệu, vừa xấu, vừa lùn, vừa không tiền, chúng ta hút ứng viên bằng gì ?

Trong bài viết ít “like” nhất: “Chúng ta có gì cho ứng viên “rường cột” tương lai để đàm phán ?”, tôi chia sẻ khá nhiều thứ. Những thứ chúng ta có thể đưa ra đến việc nắm bắt tâm lý tìm nhu cầu. Nếu tinh ý, anh chị em sẽ nhìn thấy rằng những thứ chúng ta có để đàm phán chính là những thứ chúng ta dùng để thu hút ứng viên. Người đời hay tóm tắt thành chữ “thương hiệu tuyển dụng”.

Tôi nghĩ rằng xây dựng “thương hiệu tuyển dụng” là một thuật ngữ mà CEO nên nắm nên biết và nên để tâm. Định nghĩa này khá được: Thương hiệu tuyển dụng (THTD) là hình ảnh về công ty dưới góc độ một “Nơi Làm Việc” trong mắt các nhân viên hiện tại & tương lai. Với các nhân viên hiện tại, đó chính là Làm sao để nhân viên yêu công ty?. Còn với các nhân viên tương lai đó là cảm nhận của họ về công ty.

Với công ty của tôi ở trên, “làm hành chính ổn định, có thời gian nghỉ ngơi” là sức hút. Thực ra, tôi còn thấy rằng không chỉ có 2 yếu tố trên, ẩn bên trong còn là sự thân thiện dễ thương của 2 anh chị sếp, mức độ giỏi, dễ tính, không muốn quản lý của chị trưởng phòng. Cũng có thể “làm hành chính, có thứ 7” là cơ hội để nhân viên làm thêm ở ngoài với mức chi phí tốt hơn, gia tăng thu nhập ???

Chúng ta không thể phủ nhận rằng, một công ty có sức thu hút, thương hiệu tuyển dụng tốt thì việc tìm kiếm nhân tài sẽ không còn khó khăn nữa. Chỉ cần chúng ta có “job” (công việc) là ứng viên ứng tuyển ầm ầm. Vậy làm thế nào để xây dựng thương hiệu tuyển dụng. Việc này trong Group nhiều anh chị em ta đã bàn về việc xây dựng thương hiệu nói chung. Thương hiệu tuyển dụng cũng là một loại thương hiệu và chúng ta cứ thế mà làm. Tôi thấy chúng ta nên làm các bước sau:

Đầu tiên vẫn là coi các ứng viên là khách hàng, và công ty chính là một sản phẩm, chúng ta phải phân khúc khách hàng và tìm hiểu, phân tích hành vi (hành động) xem khách hàng đang nghĩ gì (nắm bắt tâm lý) và muốn gì (thông qua tâm lý nắm bắt nhu cầu).
Bước tiếp theo, đánh giá lại một lần nữa những thứ chúng ta có. Cùng với đó là đánh giá xem chúng ta đang ở đâu trong mắt ứng viên.
Bước thứ 3, xác định chúng ta muốn định vị sản phẩm “công ty” như thế nào?
Bước 4, xây dựng mục tiêu và các chương trình hành động. Lưu ý là phải kết hợp cả với truyền thông nội bộ.

Đây chính là 4 bước để trả lời cho câu hỏi: Liệu, vừa xấu, vừa lùn, vừa không tiền, chúng ta hút ứng viên bằng gì ?

Không biết anh chị em là CEO có để ý tới vấn đề này?

Nguyễn Hùng Cường | Kinhcan24

Link bài viết: 
Vừa xấu, vừa lùn, vừa không tiền, chúng ta hút ứng viên bằng gì ?

Tôi có quen một số người bạn mà sự thành công luôn khiến tôi phải nghiêng mình ngưỡng mộ. Hình như lúc nào cũng có niềm vui xung quanh họ. Có một cái gì đó như một trường năng lượng tích cực luôn hiện hữu khi họ nói, đi lại, ra cử chỉ...

Trong một thời gian dài tôi cứ thắc mắc: làm thế nào mà họ có thể vui vẻ suốt ngày, cuộc sống của họ đúng là thiên đường! Tôi thật sự muốn sống một cuộc đời đáng sống, cho nên tôi phải nghiên cứu bí mật nào khiến những người thành công chân chính có thể tạo dựng một cuộc sống trong mơ như vậy!

Thật ra thì những người này làm việc rất nhiều, hầu như họ dành cả cuộc đời của mình cho công việc. Thế nhưng công việc mà họ đảm nhận luôn lung linh màu sắc, sinh động chứ không nhàm chán như chúng ta vẫn thường định nghĩa như vậy về công việc!

Tôi có một người bạn tâm giao, anh ấy hơn tôi khá nhiều tuổi. Nhìn cái cách anh ấy làm việc tôi hay tự nhủ: làm như vầy mới là làm, nếu so với anh ấy thì rõ là mình chưa bao giờ thật sự "làm việc" cả. Gần 40 mà hỏi chuyện vợ con anh chỉ cười cho qua chuyện. Nhưng cuộc sống của anh là cả một dải niềm vui bất tận, nhân viên của anh ấy cũng vui vẻ làm việc quên giờ giấc. Ngay cả tôi, những lúc anh ấy nhờ tôi làm cái gì đó là coi như tôi cứ cuốn hút vào việc ấy cho đến chừng nào xong thì thôi.

Tôi hay đùa: "Ông phải gọi tôi bằng thầy Công nghệ thông tin, vì lúc mới quen tôi ông chưa biết cái bấm nút khởi động laptop, mà bây giờ ông thiết kế 3D cứ như thầy của tôi! Mà chả hiểu sao tôi như bị ông thôi miên mới dạy cho ông, dạy cho gà mờ học Công nghệ thông tin đúng là cực hình". Thế mới biết khả năng học hỏi của những người thành công siêu hạng như thế nào! Điều gì đã khiến cho công việc và quá trình học tập của những người thành công diễn ra nhanh chóng và đôi khi khó tin như thế?

Sau thời gian dài nghiên cứu về họ, tôi phát hiện ra một điểm chung mà chính điểm này đã làm cuộc sống của tôi thay đổi.

Người thành công luôn có trò tiêu khiển, ngay cả khi làm việc, có thể nói bất cứ lúc nào họ cũng phát minh ra trò tiêu khiển cho mình, phát minh ra niềm vui cho chính mình.

Luyện tập một cách bài bản các thói quen tiêu khiển đó, đời sống tinh thần của tôi đã trở nên phong phú hơn bao giờ hết. Cuộc sống mở ra nhiều cánh cửa với muôn vàn vùng đất tươi đẹp tha hồ cho chúng ta khám phá.

1. Biến việc đơn giản thành niềm vui

Trước kia tôi nhờ người giúp việc pha cafe: "Pha giúp anh ly cafe nhé! ". Vậy là lịch sự lắm rồi, đúng không các bạn?
Còn bây giờ:
"- Anh vừa có một phát hiện rất bất ngờ!
- Gì vậy anh?
- Có một chuyên gia pha cafe vừa xuất hiện trước mặt anh!" cộng với một cái nhìn thực sự ngưỡng mộ
Người giúp việc không đợi nói gì thêm sẽ đi pha cafe cho tôi với 1 tâm trạng phấn khích như thế nào thì hẳn các bạn hiểu rồi! Mà kì diệu thay, từ đó trở đi, cô ta pha cafe chuyên nghiệp hơn rất nhiều!

2. Tận dụng thời gian rảnh rèn luyện kĩ năng cho mình

Trước kia, thời gian rỗi ngắt quãng trong giờ làm việc tôi chẳng biết làm gì hơn là chờ thời gian trôi qua, cùng lắm là đọc báo hoặc làm 1 thứ vô bổ nào đó. Giờ suy ngẫm nghiêm túc về sở thích của mình, tôi muốn viết lách bất cứ khi nào rảnh rỗi. Gần 10 năm qua, tôi viết cũng khá nhiều. Nhưng cái tôi hài lòng nhất là, từ một người dốt viết lách, giờ tôi cảm thấy mình viết cũng tàm tạm. Chia sẻ một cái gì đó cũng là một hành động có ích. Những bài viết mà mọi người biết là những minh chứng cho việc luyện tập này của tôi.

3. Xem những sự cố là trò vui

Khách hàng nợ 100 triệu, nhờ cả công ty thu nợ chuyên nghiệp cũng không ăn thua gì. Đau đầu thật!
Tự dưng nghĩ rằng, vui vẻ trên việc này thì có sao. Tìm cách mãi rồi cũng gặp được, chưa kịp nói đã nghe than thở:
- Anh cũng muốn trả em lắm, nhưng mà....
- À, có gì đâu anh ạ, sáng em lái xe đi ngang, quên mang ví nên ghé anh mượn đỡ 100 triệu tiền lẻ đổ xăng thôi mà! Khà khà
...
Chả hiểu sao mấy ngày sau, tin nhắn ngân hàng báo CÓ!

4. Kêu gọi sự trợ giúp tâm linh

Những lúc bế tắc, không có hướng giải quyết thì nên thế này: - Hùng ạ, Thượng đế nói rằng cần cố thêm chút nữa rồi ông ấy sẽ ban cho phần thưởng hơn cả mong đợi! Vậy mà hiệu quả của câu nói đơn giản đó đôi khi làm tôi phải lạnh người.

5. Những quan niệm, thói quen, trò chơi nuôi dưỡng tinh thần

- Lăn quả cầu pha lê
- Billard là một môn thể thao quý tộc: nó rèn cho bạn trạng thái Không bao giờ biết đủ! Mà muốn thành công thì phải luôn tiến về phía trước
- Đừng lãng quên thiên nhiên, bởi không phải vô lí mà các đại gia chi ra hàng triệu USD để sở hữu ngôi nhà trên đồi, hoặc hướng ra biển...
- Tự khen mình: nếu bạn không tự công nhận chính mình thì ai sẽ làm việc đó?
- Mua sắm theo sở thích của mình, không bao giờ chạy đua theo thị hiếu. Chẳng phải ông trùm chứng khoán đã từng nói: "Nếu bạn không muốn sở hữu cái gì đó trong 10 năm thì đừng sở hữu nó dù chỉ trong 10 phút".
...
Danh sách của tôi còn khá dài, và tôi sẽ luôn bổ sung cho danh sách này đến ngày nhắm mắt xuôi tay.
Cảm ơn những người bạn tuyệt vời đã giúp tôi xây dựng lại cuộc sống với sự đủ đầy.

Cảm ơn các bạn nếu như bạn đọc bài viết này.

Link bài viết: 
KHỞI NGHIỆP - TRÒ TIÊU KHIỂN CỦA NGƯỜI THÀNH CÔNG

Lấy 1 ví dụ nhỏ thế này. Sếp đưa 1 danh sách 17 đầu sách, mỗi đầu sách thì qui định cụ thể số lượng, và yêu cầu một nhân viên tìm và mua.

1.

Một tình huống như sau có thể gặp trong công ty:

Một nhân viên bình thường sẽ làm gì đó để tìm sách, sau một vài ngày thì vào đưa cho sếp 15 đầu sách, trong đó có 10 đầu sách đủ số lượng, 5 đầu sách không đủ số lượng, và 2 đầu sách tìm không ra. Thế là xong việc của bạn. Và bạn nghĩ mình đã hoàn thành nhiệm vụ.

Thực ra thì đối với sếp, bạn chưa làm gì cả. Load một cái file trên mạng về 99% thì vẫn chưa hoàn thành, phải 100%. Cái 1% còn lại chính là phần giá trị gia tăng duy nhất mà bạn đóng góp.
Thế nhưng nhiều bạn không hiểu chuyện này, cứ nghĩ mình đã làm 99% là tốt rồi. Quay lại câu chuyện mua sách, 15 cuốn mà bạn mua được là 15 cuốn ai cũng có thể mua được trong vòng vài phút tìm trên internet. Giá trị gia tăng duy nhất là ở 2 cuốn không có sẵn. Đây chính là phân biệt giữa nhân viên tương đối tốt và nhân viên trung bình (trong mắt mình thì là kém).

Chưa nói đến thời gian để hoàn thành công việc phải nhanh, đúng thời hạn (deadline) và đừng để sếp phải nhắc. Mệt nhất là làm việc với các nhóm nhân viên hay manager mà mình cứ phải hỏi đi hỏi lại, nhắc đi nhắc lại. Nhắc nghĩa là mình vẫn phải bận tâm về một việc mà mình đã giao cho cấp dưới. Niềm tin yếu, chi phí quản trị sẽ gia tăng rất cao. Niềm tin yếu do chất lượng hoàn thành công việc yếu.

2.

Nhưng hãy nhớ bạn mua được 17 cuốn sách, đúng số lượng, chất lượng, đúng thời hạn, và không phải nhắc nhở thì mới là nhân viên khá mà thôi, vì bạn mới đạt 100% yêu cầu. Đừng hiểu 100% là 10 điểm của nhà trường nhé.
Để trở thành nhân viên giỏi bạn cần đạt 100% các công việc được giao luôn ở mức 100%, tức là ngày nào cũng như ngày nào, việc nào cũng như việc nấy. Còn để trở thành xuất sắc thì nên hoàn thành công việc ở mức 120%, làm tốt hơn cái được giao. Luôn có cách làm tốt hơn cho bất cứ công việc nào.
Mua sách chỉ là một ví dụ nhỏ. Nhưng mình thích ví dụ này vì nó đơn giản và có thể khái quát hóa. Trên thực tế, có hàng trăm ví dụ tương tự ví dụ mua sách này trong các công ty.
Nhân viên kém thì hay ấm ức khi bị la. Than thở, kêu ca, bất công,…mình cũng mua chứ đâu phải không mua, chỉ là không có sách thôi mà! Mình đã làm 99% rồi mà, thiếu tí có chết ai? Chẳng chết ai thật, chỉ là khó mà đi tới đâu.

Tất nhiên sẽ có bạn bảo nếu em lục tung cả SG mà không có 2 cuốn kia thì sao? Sẽ có những việc không thể đạt 100% chứ? Sẽ có những thứ không thể lên đến 120% phải không? Trả lương ít nên làm ít? Sếp bất công?…

Trả lời: lý sự làm gì? Làm thôi.

3.

Phục vụ khách hàng cũng thế. Mình làm quần quật, 99% tốt chưa chắc đã được khen, nhưng có 1% chưa tốt thì thế nào cũng bị soi, bị phàn nàn!
Tức không? Tức!
Nghĩ gì? Mình là dịch vụ, mình làm kinh doanh, cuối cùng vẫn phải hướng đến 100% hoàn hảo, mà 100% cũng chưa đủ, vì đối thủ làm tới 120%, thế nên thay vì tức, thay vì ấm ức, hãy vui vẻ, học bài học và tiến bước!

Link bài viết: 
99%, 1%, và 120% hay câu chuyện làm việc!

ậy là lời nguyền Champion League đã bị hoá giải.

Quá nể bố già Perez. Có lẽ chưa có ông chủ các doanh nghiệp bóng đá khổng lồ nào ở châu Âu sánh được với Perez. Về sự quyết đoán vô cùng tàn nhẫn nhưng hết sức hiệu quả.

Del Bosque râu kẽm hiền lành bị ra đường ngay sau khi đưa Real vô địch C1.
Số phận tương tự giáng xuống quý ông của bóng đá Ý là Carrlo Ancelotti dù ông là tác giả của Decima. Nên nhớ dàn sao Real, đặc biệt là Ronaldo, cực nể và yêu Carlo. Kệ. Perez cần người trị quyền lực Barca. Và Mourinho đã về. Real dưới thời Mourinho là một Real kỵ với Barca nhất. Át vía Barca nhất. Nhưng vì thiếu C1, đến lượt Mou chung số phận với các tiền bối.

Các siêu HLV có thể thư giãn đôi chút ở đâu chứ không phải ở Real. Thay đổi liên tục để liên tục ở đỉnh cao. Mỗi chữ Change thôi nhưng chỉ có bố già Perez hành động vì nó một cách triệt để nhất. Thế mới có một Real như chúng ta đã thấy. Không hiểu sao (và là điều thú vị) Kền kền Trắng giá trị thương hiệu vẫn nằm dưới số 1 Man United (kết quả đánh giá mới nhất của KPMG).

Tối qua một lần nữa Zidane lại làm cho cả thế giới túc cầu giáo nghiêng mình. Quá kinh.

Thế nhưng đối với Perez ông ta có lẽ đang nghĩ đến mùa sau cần change cái gì tiếp. Và Zizu cũng chỉ là cái mắt xích mà bố già có thể gỡ xuống bất cứ khi nào.

BrandSon

Link bài viết: 
Quản trị sự thay đổi

Chủ tịch Hồ Chí Minh có câu nói bất hủ: "Lạc nước hai xe đành bỏ phí, gặp thời một tốt cũng thành công". Còn học giả người Mỹ Walter Doyle Staples thì nói: "Người giỏi đánh cờ ham thế cờ, người không giỏi đánh cờ ham ăn quân".

Cả chủ tịch Hồ Chí Minh và Walter Doyle Staples đều cho rằng THẾ VÀ LỰC là đặc biệt quan trọng. Thế và lực không chỉ quan trọng trong chơi cờ mà nó còn quan trọng cả trong chính trị, quân sự lẫn kinh tế, đặc biệt là đối với các doanh nghiệp.

4 CẤP ĐỘ (LEVEL) KINH DOANH

Trong kinh doanh, người ta xếp người kinh doanh ra làm 4 cấp độ (level) như sau:

Level 1: Đi lung tung
Level 2: Đi có chọn lọc
Level 3: Có khả năng tác động đến khách hàng
Level 4: Được khách hàng yêu quí

Level 1 là người kinh doanh nỗ lực và làm mọi cách để bán được hàng, có doanh số. Cách thức bán hàng này nó giống như chơi cờ chỉ nhăm nhăm ăn quân của đối phương, cứ ăn thật nhiều quân đối phương để đến khi cờ tàn, hơn quân sẽ giành chiến thắng.

Level 2 là đã biết chỗ nào bán được, chỗ nào không bán được. Tức biết khách hàng nào quan trọng hơn khách hàng nào, khách hàng nào sẽ mua nhiều lần, khách hàng nào chỉ mua một lần.

Level 3 là được khách hàng tín nhiệm, tin cậy nên khi nhu cầu của khách hàng và khả năng cung cấp của mình có sự khác biệt thì có khả năng thuyết phục khách hàng thay đổi về thời gian cung cấp, tính năng kỹ thuật, nhãn mác, xuất xứ... sao cho cân đối giữa nhu cầu và quyền lợi của 2 bên.

Level 4 là được khách hàng yêu quí, mỗi khi có nhu cầu họ chỉ mua hàng của mình mà không hề quan tâm đến chào mời của các nhà cung cấp khác. Không những thế khách hàng này lại có khả năng ảnh hưởng đến quyết định mua bán của các khách hàng khác, nhờ đó doanh số, thị phần càng ngày càng tăng, hệ thống khách hàng được lan toả.

Với phân tích như vậy thì level 1, level 2 thuộc dạng ĂN QUÂN, họ tập trung nỗ lực để bán hàng, có doanh số, còn level 3, level 4 thuộc dạng HAM THẾ CỜ, TẠO THẾ VÀ LỰC cho công ty; Vì vậy mà mọi nỗ lực của họ là để tập trung chăm sóc khách hàng, phát triển mạng lưới khách hàng, mang lại lợi ích cho khách hàng, tạo sự tín nhiệm, tin cậy và yêu quí của khách hàng; Họ tin trưởng sâu sắc rằng cứ được khách hàng tin cậy, tín nhiệm và yêu quí, cứ mang lại lợi ích cho khách hàng thì doanh số và lợi nhuận sẽ tự tới.

THẾ VÀ LỰC QUAN TRỌNG HƠN THẮNG MỘT TRẬN

Cụ thể hơn thì trong kinh doanh thế nào là ĂN QUÂN, là HAM THẾ CỜ, thế nào là TẠO THẾ VÀ LỰC?

Nhăm nhăm kiếm tiền, chỉ tập trung kiếm được nhiều tiền là HAM ĂN QUÂN. Theo đuổi niềm đam mê, khát vọng lớn, làm đúng sở trường, đúng lĩnh vực mà mình yêu thích là HAM THẾ CỜ.

Chỉ nhìn thấy thầu, hợp đồng, doanh số, lợi nhuận là HAM ĂN QUÂN. Cân nhắc đến thiệt hại, hậu quả, hệ quả, lợi ích của khách hàng, lợi ích của công ty, thế và lực của công ty nếu thắng thầu, ký hợp đồng, triển khai hợp đồng; biết từ chối một thầu, biết dồn lực thắng một thầu bằng mọi giá là HAM THẾ CỜ và tạo THẾ VÀ LỰC.

Chỉ nhìn thấy thầu, hợp đồng, doanh số, lợi nhuận là HAM ĂN QUÂN. Nỗ lực hiểu biết sâu sắc và đáp ứng tốt nhất nhu cầu của khách hàng, làm khách hàng hài lòng là HAM THẾ CỜ, là TẠO THẾ VÀ LỰC.

Chỉ nhìn thấy giá trị, doanh số, lợi nhuận của thầu, hợp đồng là HAM ĂN QUÂN. Biết phân biệt ý nghĩa của thầu, của hợp đồng với các khách hàng khác, với toàn thị trường là HAM THẾ CỜ, là TẠO THẾ VÀ LỰC.

Chỉ nhìn thấy lợi ích của mình là HAM ĂN QUÂN. Quan tâm đến lợi ích của khách hàng, lợi ích của đối tác là HAM THẾ CỜ, là TẠO THẾ VÀ LỰC.

Link bài viết: 
Kinh doanh, bán hàng, chơi cờ, thế và lực

↑このページのトップヘ